Mục lục
Một trong những câu mở đầu phổ biến nhất khi doanh nghiệp tìm đơn vị hỗ trợ PR là:
“Bên mình muốn có một bài trên báo, bạn viết giúp nhé.”
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng chỉ cần hỏi thêm vài câu, quá trình thường bắt đầu chậm lại:
- Bài này nhằm mục tiêu gì?
- Muốn nói về doanh nghiệp, sản phẩm hay một sự kiện?
- Thông tin nào được phép công bố?
- Số liệu lấy từ đâu?
- Claim nào có tài liệu chứng minh?
- Ai là người phát ngôn?
- Ảnh nào được phép sử dụng?
- Có deadline bắt buộc không?
Nếu phần lớn câu trả lời vẫn là “để mình kiểm tra lại”, vấn đề chưa nằm ở cách viết bài.
Vấn đề nằm ở đầu vào chưa đủ rõ.
Một bài PR báo chí tốt thường không bắt đầu từ một headline hay. Nó bắt đầu từ một bộ thông tin có cấu trúc, thống nhất và đủ cơ sở để người viết biết điều gì đáng kể, điều gì có thể chứng minh và điều gì không nên đưa vào bài.
Checklist dưới đây được xây theo hướng đó: không nhằm biến doanh nghiệp thành một phòng PR chuyên nghiệp, mà giúp giảm những lỗi rất cơ bản trước khi brief được gửi đi.
Vì sao nên chuẩn bị checklist trước khi đặt bài?
Checklist không chỉ để người viết “dễ làm việc hơn”.
Giá trị lớn nhất của nó là giúp chính doanh nghiệp phát hiện những điểm chưa rõ trước khi thông tin đi ra bên ngoài.
Một bộ thông tin được chuẩn bị tốt có thể giúp:
- Giảm thời gian trao đổi qua lại.
- Hạn chế sai tên, chức danh, số liệu.
- Phát hiện sớm claim thiếu căn cứ.
- Giảm số vòng sửa bài.
- Chọn angle phù hợp hơn.
- Chọn đầu báo chính xác hơn.
- Đồng bộ giữa marketing, lãnh đạo và người phát ngôn.
- Tránh thay đổi lớn ở sát ngày phát hành.
Ngược lại, một brief quá mỏng thường tạo ra một quá trình rất tốn thời gian:
Viết bản 1 → thiếu dữ liệu → hỏi lại → sửa → lãnh đạo đổi thông điệp → sửa → bổ sung claim → kiểm tra giấy tờ → sửa tiếp.
Không phải vì người viết kém, mà vì bài đang được xây trên một nền thông tin liên tục thay đổi.
Trước khi gom tài liệu, hãy trả lời 3 câu hỏi
Nhiều doanh nghiệp bắt đầu bằng việc gửi một folder gồm:
- profile công ty;
- catalogue;
- brochure;
- ảnh;
- giấy chứng nhận;
- website;
- 20 file PDF.
Nhưng nhiều tài liệu không đồng nghĩa với một brief tốt.
Trước tiên cần trả lời ba câu hỏi.
1. Vì sao doanh nghiệp muốn xuất hiện trên báo?
Mục tiêu có thể rất khác nhau:
- Ra mắt sản phẩm.
- Giới thiệu một bước phát triển mới.
- Truyền thông sự kiện.
- Xây lớp thông tin khi khách tìm kiếm thương hiệu.
- Hỗ trợ đội sales.
- Củng cố định vị.
- Giải thích một chủ đề chuyên môn.
Nếu câu trả lời chỉ là:
“Muốn có bài cho uy tín.”
thì vẫn chưa đủ để chọn góc viết.
2. Người đọc cần nhớ điều gì sau bài báo?
Một bài không nên cố làm người đọc nhớ mười điều.
Hãy thử hoàn thành câu:
“Sau khi đọc bài này, chúng tôi muốn người đọc hiểu rằng…”
Nếu không thể viết câu đó trong một hoặc hai ý ngắn, thông điệp đang quá rộng.
3. Bài này viết cho ai?
Cùng một doanh nghiệp nhưng bài hướng tới nhà đầu tư sẽ khác bài hướng tới người tiêu dùng.
Cần xác định:
- Người tiêu dùng.
- Chủ doanh nghiệp.
- Đối tác.
- Người trong ngành.
- Nhà đầu tư.
- Khách hàng tiềm năng.
Ba câu hỏi này nên được làm rõ trước khi bắt đầu chọn báo hoặc viết nội dung.
Checklist 12 mục cần chuẩn bị trước khi đặt bài báo chí
1. Tên doanh nghiệp và thông tin pháp lý cơ bản
Đây là phần đơn giản nhưng lại thường phát sinh lỗi.
Nên chuẩn bị một phiên bản thống nhất gồm:
- Tên pháp lý đầy đủ.
- Tên thương hiệu.
- Tên viết tắt nếu có.
- Năm thành lập.
- Lĩnh vực hoạt động.
- Website chính thức.
- Địa chỉ nếu cần công bố.
- Tên người đại diện.
Đặc biệt cần kiểm tra xem tên dùng trong truyền thông có khác với tên trên giấy phép hay không.
Ví dụ:
Tên pháp lý: Công ty TNHH ABC Việt Nam.
Tên thương hiệu: ABC Home.
Nếu người viết không được hướng dẫn, hai tên có thể bị dùng lẫn lộn trong cùng bài.
2. Mục tiêu truyền thông
Đừng brief:
“Viết một bài giới thiệu công ty.”
Đó là chủ đề, chưa phải mục tiêu.
Mục tiêu tốt hơn có thể là:
“Giúp nhóm chủ doanh nghiệp hiểu ABC đang mở rộng từ dịch vụ A sang giải pháp B.”
Hoặc:
“Tạo lớp thông tin trước ngày ra mắt sản phẩm X.”
Một công thức đơn giản:
Mục tiêu = Đối tượng + Điều muốn họ hiểu + Kết quả mong muốn.
Khi mục tiêu rõ, việc chọn angle, báo và cách kết bài đều dễ hơn.
3. Một đến ba thông điệp chính
Nhiều brief có một lỗi khá giống nhau: đưa ra quá nhiều USP.
Ví dụ:
- 10 năm kinh nghiệm.
- Đội ngũ chuyên nghiệp.
- Công nghệ hiện đại.
- Chăm sóc tốt.
- Giá cạnh tranh.
- Sản phẩm đa dạng.
- Quy trình bài bản.
Nếu tất cả đều quan trọng như nhau, người đọc thường không nhớ điểm nào.
Nên chọn tối đa ba message:
Message 1: doanh nghiệp đang giải quyết vấn đề gì.
Message 2: điểm khác biệt đáng chú ý.
Message 3: bước phát triển hoặc định hướng tiếp theo.
Brief đầy đủ không có nghĩa là bài phải nói tất cả mọi thứ.
4. Dữ liệu và số liệu được phép công bố
Số liệu có thể làm bài đáng tin hơn rất nhiều.
Ví dụ:
- Số năm hoạt động.
- Số dự án.
- Số khách hàng.
- Số cửa hàng.
- Quy mô đội ngũ.
- Sản lượng.
- Tốc độ tăng trưởng.
- Số thị trường đang phục vụ.
Nhưng mỗi số liệu nên đi kèm câu hỏi:
“Nguồn của con số này là gì?”
Nếu một số liệu chỉ được nhớ theo kiểu:
“Hình như khoảng hơn 5.000 khách.”
thì không nên vội đưa vào bài.
Một con số chính xác nhưng nhỏ vẫn tốt hơn một con số ấn tượng nhưng không ai có thể xác nhận.
5. Thành tích, giải thưởng và chứng nhận
Nếu bài có nhắc đến giải thưởng hoặc chứng nhận, nên chuẩn bị đầy đủ:
- Tên chính xác.
- Năm nhận.
- Đơn vị trao.
- Giấy chứng nhận hoặc quyết định nếu có.
- Hình ảnh liên quan.
Không nên viết chung chung:
“Doanh nghiệp đã nhận nhiều giải thưởng uy tín.”
Nếu giải thưởng là một phần quan trọng của câu chuyện, thông tin phải đủ cụ thể để kiểm tra.
6. Thông tin sản phẩm hoặc dịch vụ
Nếu bài có nhắc đến sản phẩm, cần chuẩn hóa:
- Tên sản phẩm.
- Phiên bản.
- Đối tượng sử dụng.
- Tính năng.
- Công dụng.
- Thời điểm ra mắt.
- Giá nếu được phép công bố.
- Kênh phân phối.
- Điểm khác biệt.
Với dịch vụ, có thể chuẩn bị:
- Đối tượng phù hợp.
- Phạm vi công việc.
- Quy trình.
- Cách phối hợp.
- Phương pháp.
- Kết quả kỳ vọng hợp lý.
Điều quan trọng là tránh việc marketing mô tả một kiểu, sales dùng tên khác và website lại có một phiên bản khác.
7. Phân loại claim trước khi viết
Đây là một trong những bước đáng làm nhất trước khi gửi brief.
Không phải claim nào doanh nghiệp thường dùng trong quảng cáo cũng phù hợp để đưa nguyên văn vào bài báo.
Nhóm A – Có thể sử dụng
Có dữ liệu hoặc tài liệu đủ rõ.
Ví dụ:
“Doanh nghiệp được thành lập năm 2018.”
Thông tin này dễ kiểm chứng.
Nhóm B – Có cơ sở nhưng cần diễn đạt thận trọng
Ví dụ:
“Một trong những đơn vị tiên phong…”
Cần xem “tiên phong” đang dựa trên tiêu chí gì và có cần thiết phải sử dụng từ này không.
Nhiều trường hợp viết cụ thể hơn lại đáng tin hơn.
Nhóm C – Không nên dùng nếu không có căn cứ
Cần đặc biệt cẩn trọng với các từ:
- Số 1.
- Tốt nhất.
- Duy nhất.
- Hàng đầu.
- Dẫn đầu.
- Đảm bảo 100%.
- Chữa.
- Điều trị.
Không phải những từ này luôn bị cấm trong mọi ngữ cảnh, nhưng chúng yêu cầu mức độ căn cứ và cách sử dụng rất khác so với một caption quảng cáo.
Doanh nghiệp có thể tham khảo thêm các lỗi thường gặp khi viết bài PR báo chí để tăng khả năng duyệt trước khi chốt nội dung.
8. Người phát ngôn và nội dung trích dẫn
Nếu bài cần quote, hãy xác định sớm:
- Ai sẽ phát ngôn?
- Chức danh chính xác là gì?
- Người đó được phép phát biểu về nội dung nào?
- Quote nào cần được duyệt riêng?
- Có ảnh chân dung phù hợp không?
Một lỗi khá mất thời gian là viết gần xong bài rồi mới hỏi:
“Đoạn này ai đứng tên phát biểu?”
Khi người được chọn không đồng ý với cách diễn đạt, toàn bộ phần bài liên quan có thể phải sửa lại.
9. Bộ hình ảnh đủ dùng
Một bài PR không chỉ cần nội dung.
Hình ảnh có thể quyết định cách bài được trình bày và đôi khi ảnh hưởng cả khả năng sử dụng bài.
Nên chuẩn bị:
- Ảnh doanh nghiệp.
- Ảnh sản phẩm.
- Ảnh hoạt động.
- Ảnh lãnh đạo/người phát ngôn.
- Logo.
- Ảnh ngang.
- Một số ảnh dọc nếu cần.
Ảnh nên:
- Đủ độ phân giải.
- Không có watermark của bên không liên quan.
- Không chứa quá nhiều chữ quảng cáo.
- Có quyền sử dụng rõ.
Nếu bài cần ba ảnh, không nên chỉ gửi đúng ba ảnh.
Nên có một nhóm ảnh để người biên tập lựa chọn bố cục phù hợp.
10. Danh sách thông tin không được công bố
Một brief tốt không chỉ nói “hãy viết những gì”.
Nó còn phải nói rõ những gì không được viết.
Ví dụ:
- Doanh thu.
- Tên khách hàng chưa được phép công bố.
- Đối tác đang đàm phán.
- Công nghệ nội bộ.
- Thông tin hợp đồng.
- Giá chưa được công bố.
- Kế hoạch kinh doanh chưa ra mắt.
Đánh dấu những nội dung này từ đầu giúp tránh trường hợp bài đã hoàn thiện rồi mới có yêu cầu:
“Phần này sếp nói không được đưa ra ngoài.”
11. Nhóm báo mong muốn
Doanh nghiệp không nhất thiết phải tự chọn chính xác từng đầu báo.
Nhưng nên biết mình muốn tiếp cận nhóm độc giả nào.
Ví dụ:
- Kinh doanh.
- Công nghệ.
- Lifestyle.
- Tiêu dùng.
- Chuyên ngành.
Logic hợp lý nên là:
Mục tiêu → Độc giả → Angle → Nhóm báo → Đầu báo.
Không nên đi ngược:
Thấy báo quen → chọn báo → sau đó mới tìm một câu chuyện để đặt vào.
Nếu chưa rõ cách lựa chọn, có thể tham khảo cách chọn đầu báo phù hợp với mục tiêu truyền thông.
12. Deadline và các mốc truyền thông liên quan
Đừng chỉ ghi:
“Càng sớm càng tốt.”
Hãy ghi rõ:
- Ngày muốn bài xuất hiện.
- Ngày diễn ra sự kiện.
- Ngày launch sản phẩm.
- Có cần bài lên trước sự kiện không?
- Có bài nào cần lên sau không?
- Ai phải duyệt nội bộ trước khi phát hành?
Ví dụ:
Ngày launch: 20/09.
Bài cần lên: 15–18/09.
Deadline duyệt nội bộ: 12/09.
Như vậy người thực hiện mới có thể tính ngược timeline.
Việc chuẩn bị càng quan trọng với những campaign có nhiều bước trong quy trình booking bài PR báo chí.
Mẫu brief PR 1 trang trước khi đặt bài
Một brief không nhất thiết phải dài.
Thực tế, một trang có cấu trúc thường hữu ích hơn một folder gồm hàng chục tài liệu không có hướng dẫn.
| Trường | Nội dung cần điền |
|---|---|
| Doanh nghiệp | Tên thương hiệu, lĩnh vực, website |
| Mục tiêu | Bài nhằm đạt điều gì? |
| Đối tượng | Ai là người cần đọc? |
| Chủ đề | Bài tập trung vào câu chuyện nào? |
| Thông điệp | 1–3 ý cần người đọc nhớ |
| Dữ liệu | Số liệu có thể công bố |
| Claim | Claim nào được phép sử dụng? |
| Bằng chứng | Giấy tờ, chứng nhận, nguồn dữ liệu |
| Người phát ngôn | Tên và chức danh |
| Hình ảnh | Link folder ảnh |
| Không được công bố | Danh sách thông tin nhạy cảm |
| Deadline | Ngày mong muốn phát hành |
Không phải có bao nhiêu thông tin cũng đưa hết vào bài
Đây là một nhầm lẫn phổ biến.
Doanh nghiệp đã mất thời gian chuẩn bị 30 dữ kiện nên thường muốn bài sử dụng cả 30.
Nhưng brief và bài báo có hai nhiệm vụ khác nhau.
Brief cần đầy đủ để người viết có quyền lựa chọn.
Bài cần chọn lọc để người đọc không bị ngợp.
Ví dụ, một bài về sản phẩm mới không nhất thiết phải dành một phần lớn để kể lại toàn bộ lịch sử 15 năm của doanh nghiệp.
Tương tự, một bài về chiến lược mở rộng thị trường không cần mô tả chi tiết mọi tính năng sản phẩm.
Câu hỏi nên là:
“Thông tin này có giúp làm rõ angle hiện tại không?”
Nếu không, giữ nó trong brief để dùng cho bài khác.
Nên gửi tài liệu theo 3 mức
Mức 1 – Gửi ngay trong brief
- Mục tiêu.
- Thông điệp.
- Company Fact Sheet.
- Product Fact Sheet.
- Ảnh.
- Deadline.
Mức 2 – Chuẩn bị sẵn để đối chiếu
- Giấy phép.
- Chứng nhận.
- Tài liệu xác nhận số liệu.
- Quyết định giải thưởng.
Mức 3 – Chỉ cung cấp khi thực sự cần
- Hợp đồng.
- Tài liệu nội bộ.
- Thông tin thương mại nhạy cảm.
- Dữ liệu khách hàng.
Không phải cứ “PR cần bằng chứng” là phải gửi toàn bộ dữ liệu nội bộ cho tất cả các bên tham gia.
5 dấu hiệu doanh nghiệp chưa sẵn sàng đặt bài
1. Không biết bài nhằm mục tiêu gì
Nếu chưa rõ mục tiêu, chưa thể chọn đúng angle và báo.
2. Không xác định được thông điệp chính
Nếu mỗi người trong nội bộ muốn bài nói một hướng, hãy thống nhất trước.
3. Claim lớn nhưng chưa có bằng chứng
Đừng chờ đến khi bài bị yêu cầu chỉnh mới bắt đầu tìm tài liệu.
4. Hình ảnh chưa đủ
Nếu ảnh rất quan trọng nhưng chưa chuẩn bị, bài có thể bị chậm chỉ vì phần hình.
5. Deadline đã quá gần nhưng bài chưa được duyệt nội bộ
Trong trường hợp này, việc cần làm không phải ép lịch nhanh hơn mà là giảm bớt những phần chưa chắc chắn.
7 lỗi khiến brief PR phải sửa nhiều vòng
1. Gửi rất nhiều file nhưng không có bản tóm tắt
Người viết phải tự đoán tài liệu nào quan trọng.
2. Tên doanh nghiệp không thống nhất
Profile một tên, website một cách viết, marketing gửi một phiên bản khác.
3. Số liệu khác nhau giữa các tài liệu
Ví dụ:
Profile ghi 1.500 khách hàng.
Website ghi hơn 2.000.
Sales nói khoảng 3.000.
Không nên để người viết tự chọn con số.
4. Người có quyền duyệt xuất hiện quá muộn
Bài đã hoàn thiện 90%, lãnh đạo mới đọc lần đầu và muốn đổi toàn bộ góc tiếp cận.
5. Marketing và lãnh đạo không dùng cùng một message
Marketing muốn kể về sản phẩm.
Lãnh đạo muốn nói về tầm nhìn doanh nghiệp.
Cả hai đều hợp lý nhưng không nhất thiết phù hợp trong cùng một bài.
6. Hình ảnh được chuẩn bị ở bước cuối
Đến sát ngày mới phát hiện ảnh quá nhỏ hoặc không có quyền sử dụng.
7. Deadline không tính vòng duyệt
Ngày mong muốn đăng không thể đồng thời là ngày doanh nghiệp gửi bản đầu tiên.
Ai nên duyệt brief trước khi gửi ra ngoài?
Tùy chủ đề, có thể cần ý kiến của:
- Marketing.
- Người phụ trách sản phẩm.
- Sales.
- Legal.
- Ban lãnh đạo.
- Người phát ngôn.
Nhưng dù có bao nhiêu người tham gia, nên có một người chịu trách nhiệm tổng hợp phiên bản cuối.
Tránh để năm người cùng chỉnh trực tiếp thành năm hướng khác nhau.
Khi nào nên bắt đầu chọn đầu báo?
Sau khi doanh nghiệp đã biết tối thiểu:
- Mục tiêu.
- Đối tượng.
- Angle.
- Thông điệp.
- Dữ liệu có thể công bố.
Lúc đó mới đủ cơ sở để hỏi:
“Nhóm báo nào có độc giả phù hợp với câu chuyện này?”
Đây cũng là lý do không nên bắt đầu một chiến dịch bằng bảng giá.
Checklist 60 giây trước khi bấm gửi brief
- ☐ Mục tiêu truyền thông đã rõ.
- ☐ Đối tượng người đọc đã rõ.
- ☐ Có 1–3 thông điệp chính.
- ☐ Tên doanh nghiệp đã thống nhất.
- ☐ Số liệu có nguồn.
- ☐ Claim quan trọng có căn cứ.
- ☐ Thông tin sản phẩm/dịch vụ đã chuẩn hóa.
- ☐ Người phát ngôn đã được xác định.
- ☐ Bộ ảnh đã đủ.
- ☐ Thông tin không được công bố đã đánh dấu.
- ☐ Nhóm báo mong muốn đã tương đối rõ.
- ☐ Deadline có tính thời gian duyệt.
Nếu còn ba hoặc bốn ô quan trọng chưa thể đánh dấu, thường nên hoàn thiện thêm trước khi gửi.
Một số câu hỏi thường gặp trước khi đặt bài báo chí
Chưa có bài viết sẵn thì có thể booking không?
Có.
Điều cần thiết hơn một bài viết sẵn là một brief đủ tốt.
Từ brief, người viết mới có thể phát triển angle và cấu trúc phù hợp.
Có cần gửi tất cả giấy tờ ngay từ đầu?
Không nhất thiết.
Nhưng doanh nghiệp nên biết mình đang có những giấy tờ nào và có thể cung cấp gì khi cần đối chiếu.
Một brief có thể dùng cho nhiều đầu báo không?
Dữ liệu gốc hoàn toàn có thể dùng chung.
Nhưng không nên mặc định một bài viết nguyên bản sẽ phù hợp với tất cả báo.
Cùng một dữ liệu có thể cần nhiều angle khác nhau.
Có thể sửa bài sau khi đã đăng không?
Khả năng chỉnh sửa phụ thuộc vào từng đầu báo, loại nội dung và mức độ thay đổi.
Vì vậy tốt nhất vẫn là kiểm tra kỹ những thông tin quan trọng trước phát hành.
Nên chuẩn bị bài trước deadline bao lâu?
Không có một khoảng thời gian giống nhau cho mọi bài.
Nhưng càng có nhiều claim, giấy tờ, người duyệt và nhiều đầu báo thì càng cần chuẩn bị sớm.
Nếu doanh nghiệp đang chuẩn bị triển khai thực tế, có thể xem thêm thông tin về booking báo chí để hiểu các bước thường phát sinh trước khi bài được phát hành.
Chuẩn bị tốt trước khi đặt bài thường tiết kiệm nhiều hơn việc sửa bài về sau
Một brief báo chí tốt không cần dài hàng chục trang.
Nó chỉ cần làm rõ những thứ quan trọng:
Mục tiêu → Đối tượng → Thông điệp → Dữ liệu → Bằng chứng → Hình ảnh → Deadline.
Khi bảy phần này rõ, người viết có thể tập trung vào điều đáng làm nhất: tìm một câu chuyện đủ dễ hiểu và đủ giá trị để người đọc muốn tiếp tục.
Ngược lại, nếu thông tin đầu vào chưa thống nhất, việc “viết hay hơn” thường chỉ giải quyết phần ngọn.
Đặc biệt với nội dung báo chí, một câu chuyện hấp dẫn nhưng dữ liệu không chắc chắn vẫn là một câu chuyện yếu.
Điều đáng chuẩn bị trước mỗi bài không chỉ là một bộ ảnh đẹp hay vài thành tích nổi bật, mà là khả năng trả lời rõ:
Điều gì là thật? Điều gì có thể chứng minh? Điều gì được phép công bố? Và trong tất cả dữ liệu đang có, điều gì thực sự đáng để người đọc quan tâm?
Nếu trả lời được bốn câu hỏi đó, doanh nghiệp đã đi được phần khó nhất của quá trình chuẩn bị một bài PR.
Các tài liệu hướng dẫn về truyền thông và PR khác có thể tham khảo thêm tại KMedia.

